chút hồn thơ co mình trong nỗi nhớ
mở lòng ra than thở với ngàn mây
cánh chim trời theo gió lộng tung bay
chiều say nắng cỏ cây buồn áo não
thhương nhành liễu dáng u hoài độc đáo
đợi thi nhân thầm thì chuyện gió trăng
điệu thơ sầu thấm thía sợi tơ giăng
như trải niềm riêng cùng ngôi sao sáng
nghe âm ỉ ngấm sâu vào lãng mạn
nghe bẽ bàng rạn vở dáng Kiều xưa
nghe thhương đau nhốt kín mảnh tim thừa
nương theo gió hồn thơ cuồn cuộn chảy songthhương
khoảnh khắc nầy đây ... gắn bó ... khôn thôi
tin nhé trong tôi,,, trọn đời ghi nhớ mãi
giây phút tuyệt vời bước mai cùng níu lại
hư cấu hôm nay chẳng ngại khắc u hoài
kỳ vọng thắm vẫn nghẹn ngào ngấn lệ
chớ vô tình, kể lể chuyện ... tương lai
tháng năm quí báu miệt mài muôn nét cũ
họp tan rồi, tương ngộ ... xốn xang mây
hãy mỉm miệng cười ... giữ dáng thơ em nhé
bờ bến kia em nghiệm khẽ lời khuyên
với chân thành anh nhắc nhở thường xuyên
gắng xây hạnh phúc mối viền ngoan ánh mắt
giữ lại niềm yêu lá cành xưa ... đượm sắc
hoa vàng trong giỏ ... tặng nàng
tình nầy vô tận gió ngàn ngất ngây
thời gian thánh thót đưa mây
cỏ cây khoe nụ gió lay qua triền
khi vui, chi giữ niềm riêng?
lúc buồn, gói trọn muộn phiền đáy tim
mơ đêm vạn lý mong tìm
xa xôi nước cuộn suối tiêm bọt sầu
hững hờ cánh vạc bay mau
hoa vàng bỗng héo niềm đau bỗng tràn
giỏ hoa tượng tấm lòng vàng
lặng thầm câu nói chứa chan nỗi niềm
lao đao hạc rướng mình băng bão tố
núi lạnh lùng muôn thuở đứng trơ vơ
sóng triều dâng hoa trắng dữ dâng bờ
cơn gió lướt rừng lắc lư phẫn nộ
sóng bạc đầu cố nâng cao nhịp vỗ
nét hồn nhiên nhân tánh cũ đang rơi
nhếch môi cười mi mắt tưởng xa xôi
chim vỗ cánh lạc loài phương hướng cũ
rồi hồn nhiên giấu mình nơi viễn xứ
rồi nắng lên phong lữ mãi còn vương
mộng huyễn đau thương ưu não chán chường
lao đao hạc vô thường mơn bão tố
cứ giữ trong lòng những sắc hương
giàn hoa bông bụp nép bên tường
ra chơi có nắng tô ngày mới
dừa cau che lọng lúc chiều đương
hơi thở luôn khao khát lạ lùng
mé ao bông súng cuộn vòng cung
giây lâu cá đốp mồi gây sóng
quậng nước tròn vo lớn ... tỏa vòng
rúng rính ven sông nặng trĩu bần
chập chùng tâm trí mắm nêm thơm
tay dang tay vói nương cành lá
mất trớn lộn nhào nên ... ướt mem
dẫu nay cuộc sống trổ hoa đều
đỏ màu bông bụp cứ hoài yêu
cuối tim bông súng âm thầm nở
chua bần cứ bị mắm nêm trêu
có thế mà tim cứ rộn ràng
đầy vơi kỷ niệm tuổi hoa niên
mơn theo lối cỏ quanh hồ cá
mơ kiếm hoài thôi ... mộng ... cứ tan
khi xưa trường ở “thôn Đoài”
con đường quen thuộc dài ơi là dài
tàng cây che nắng ban mai
bước đi chậm rãi dang tay ... hứng trời
“thôn Đông” mình nhởn nhơ chơi
bình thường tâm quyện sáng ngời bóng cau
lao xao gió chuyển lao xao
mơ màng chiêm ngưỡng nhiệm mầu thế gian
trường xa bỗng biến thật gần
con đường hóa ngắn chỉ cần thản nhiên
rõ tâm không vướng lụy phiền
bước chân điềm đạm ý thiền lạc quan
bây giờ vọng tưởng ngổn ngang
thiệt hơn xáo trộn bước chân ngại ngùng
thiên hình vạn trạng góp chung
nhận ra vẫn kịp băn khoăn vẫn vừa
mát chân theo ngọn gió lùa ... ...

heo may về man mác ... hiu hiu
thưa nắng ban trưa dỗ ráng chiều
ru đóa hoa hồng nhung thắm mượt
khoe cùng mây nước ... những tinh yêu
ngây thơ hoa cúc lẳng lơ đùa
buồng tim khơi lại dáng trường xưa
cứ độ sương mai phơn phớt đọng
là mây giăng tím ... mộng đong đưa
ngập ngừng chim cúm rúm chen nhau
thân nhỏ vai thon nép mé rào
tim cũng lặn chìm theo nắng nhạt
thực - hư tranh bước quạnh niềm đau
rồi cơn gió lượn cuốn mơ màng
lấp ánh vàng rơi chuyện cũ mang
đến vạn đời sau thu vẫn vậy
chờ đông ... gom tuyết ... đậy ... yêu tàn