Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ- Tam Anh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ- Tam Anh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

Lẽ Thường









Chìm nổi lênh đênh biển thế gian
Lạ chi xuân thắm với đông tàn
Nhân tình khuya sớm làn mây nổi
Ân nghĩa sáng chiều nước mắt chan
Vừa thoát môi mềm câu ước hẹn
Chợt nghe tim nhói nỗi ly tan
Đau lòng không khóc mà rơi lệ
Mỗi nhịp chèo qua khắc bẽ bàng



BN

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2008

Lưa Thưa Vệt Nắng

Vương giả gì đâu giấc mộng gầy
Trăm năm chung cuộc cũng về đây
Xanh xanh ngọn cỏ vùi tâm sự
Hồn phách phiêu bồng theo khói mây

Gởi lại cho người đêm ước hẹn
Thuyền trăng lờ lững bến sông xưa
Mõi mòn sóng vỗ bờ hiu quạnh
Vần điệu rã rời âm vắng thưa

Một chút duyên thơ hồn quyến luyến
Gió hiu sóng nhỏ cuốn xa rồi
Đêm say thơ thả chìm thương nhớ
Xa tận cõi nào… đoạn khúc nôi

Vài vệt nắng hồng buổi sáng đông
Ngập ngừng từng bước nhẹ ngoài song
Lưa thưa lướt nhẹ trên cành lá
Ấp ủ làm sao một cõi lòng ?

Vương vấn nhưng rồi cũng chia xa
Mây bay gió thoảng có chăng là
Niềm riêng đọng lại câu thơ đó
Ai hiểu lòng ta? -Chỉ có ta…

BN

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2008

Xuân Vắng

Bão rớt qua vườn trơ nhánh cây
Còn đâu tổ ấm họp vui vầy
Tiếng kêu lạc lỏng chìm đêm tối
Nhịp bước chơi vơi đuổi bóng ngày
Tan tác ba đào phơi xác lá
Chập chùng dâu biển nát màu mây
Bao năm vắng biệt xuân ngòai ngõ
Từ khóc chào đời …biết đã sai...

Bạch Nga

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

Đa Tình

Cánh mỏng muôn màu cứ lượn bay
Đậu cành hoa tím gió lung lay
Thì thầm âu yếm gì ... không biết!
Chỉ thấy hoa kia tủm tỉm hoài

He hé nhụy vàng trong nắng sớm
Ngọc ngà trong trắng nét trinh nguyên
Chưa từng vương vấn câu tình tự
Chẳng nghĩ rồi mai sẽ muộn phiền

Cánh nở hương duyên đưa phảng phất
Gợi hồn thơ bướm lạ trời xa
Ân tình một khúc ngân dìu dặt
Từ đó đôi lòng rộn tiếng ca

Khép nhẹ bờ mi đón mộng về
Đêm ngày lớn mãi nỗi si mê
Nụ hôn rớt xuống bài thơ nhỏ
Vần điệu mênh mang vẹn ước thề

Đoá hoa hạnh phúc tưởng không tàn
Nếu gió mưa nhiều nép cánh dang
Che cả sóng to ngăn bão lớn
Vùi trong hơi ấm ngủ miên man

Được mấy mùa vui bướm lại bay
Bỏ hoa hương nhạt rũ hình hài
Đem câu hò hẹn sang vườn khác
Hát tiếp lời tình giữa nắng mai…

TrúcGiang 21.05.06

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

Dấu Lặng Tròn

Anh muốn níu một ngày chưa kịp sống
Sợ đêm tràn lấp kín mộng còn xanh
Bao ước mơ đang ấp ủ chưa thành
Chợt khắc khoãi…trời trưa dần xế bóng

Nhưng cũng có những khi trăng huyền diệu
Tiếng thì thầm ngưng đọng ngát hương đêm
Tiếng lá reo chân nhẹ bước bên thềm
Hơi gió thở ngọt ngào muôn tiết điệu

Trong lặng vắng buổi trưa nồng
bỗng nhớ…
Góc vườn xa …
thèm một khoảnh trời yên
Có rượu ấm có trăng vàng hẹn ước
Đêm ngẩn ngơ dừng lại kết thơ duyên

Chút cảm giác êm đềm như gió thoảng
Thoáng qua hồn dìu dịu nét cười vui
Căn nhà kín đã dường he hé mở
Nửa gọi mời và một nửa xa xôi…

TrúcGiang

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2008

Anh Không là Khắc Chung

Xưa dũng tướng vì giang san cao rộng
Gác niềm riêng nén lại nỗi thương sầu
Tình Công chúa chàng Chung dạ khắc sâu
Tim vỡ nát lòng không sao nguôi được

Nay cũng có rất nhiều trang thao lược
Rất tài ba và cũng rất quyền cơ
Biết tiến thoái chưa khuất phục bao giờ
Để vẹn giữ tấm tình chung muôn thuở

Khắc Chung đó… trước quân thù không sợ
Vẫn hiên ngang quyết tiến chứ không lùi
Sao nén được lòng xa xót ngậm ngùi
Nhìn dáng ngọc héo sầu trên chín bệ ?

Đành bất lực mặc đời gây bão tố
Tình thiên thu chôn chặt đáy mồ sâu
Lệnh quân vương thần tử phải cúi đầu
Người yêu dấu để vua Chiêm chiếm đoạt

Nay yêu nước… hy sinh vì xã tắc
Mãnh tình riêng đâu để lụy sầu vương
Vẫn cùng nhau chung bước một con đường
Vẫn chói sáng gương anh tài dũng tướng

Cùng yêu nước,yêu nhau, yêu lý tưởng
Chẳng bao giờ anh lại cách xa em
Nhớ về nhau nghe mật rót môi mềm
Đời không có mãnh sao buồn vỡ vụn

Nghe rưng rức tiếng pháo rền chúc tụng
Vỡ tim sầu gục ngã giữa trời khuya
Thương Huyền Trân trong nhung gấm ê chề
Khó quên được bóng hình trang dũng tướng

Chuyện ngàn xưa nay vẫn còn âm hưởng
Nhưng khác rồi…anh đâu phải Khắc Chung….

BạchNga