
khoảnh khắc nầy đây ... gắn bó ... khôn thôi
tin nhé trong tôi,,, trọn đời ghi nhớ mãi
giây phút tuyệt vời bước mai cùng níu lại
hư cấu hôm nay chẳng ngại khắc u hoài
kỳ vọng thắm vẫn nghẹn ngào ngấn lệ
chớ vô tình, kể lể chuyện ... tương lai
tháng năm quí báu miệt mài muôn nét cũ
họp tan rồi, tương ngộ ... xốn xang mây
hãy mỉm miệng cười ... giữ dáng thơ em nhé
bờ bến kia em nghiệm khẽ lời khuyên
với chân thành anh nhắc nhở thường xuyên
xây hạnh phúc mối viền ngoan ánh mắt
giữ lại niềm yêu lá cành xưa ... đượm sắc
nkn
má chớm hồng thắm tươi bông lúa mới
vai nhỏ thon thon
nón lá vội che nghiêng
thoảng hương cau ru lòng khách mơ duyên
quê em đó, bóng dừa xuyên vạt nắng
đất phù sa nuôi vườn cây xinh xắn
…………………….
kiếp phiêu bồng tay trắng, dạ nao nao
lơ lửng buồn yêu, thương nhớ ... dạt dào
thân biền biệt phương trời nao ... viễn xứ
nếu một mai ai có về thăm chốn cũ
nhắn giùm tôi,
nấm đất cũ ngày xưa,
mãi còn đây trong chiếc lá “cây dừa”
tặng cho nhau trước giờ ta cách biệt
con đò nhỏ tiển đưa lần sau chót
ánh hoàng hôn ... lót bước người đi
ráng chiều quê
như trách kẻ xuân thì
tay bất giác,,,
đưa lên ... chùi nước mắt
thấm nụ cười khô giọt lệ tuôn lạnh ngắt
da cỏi cằn che giấu nếp xuân tươi
hoa bưởi, hoa cau,
tàn héo tuổi yêu người
nên chốn cũ cứ trông vời thân ái
đen sẫm phù sa
sông buồn, sông biếng chảy
xin giữ giùm quê nấm đất của tôi xưa
CQ
dõi gót giang hồ đọng ước mơ
bên hồ ChungThuỷ đứng trơ vơ
nhánh phượng đu đưa chào khe khẻ
làn thu rung nhẹ dưới trời thơ
mơ trải hồn nương đợt sóng mềm
nước văng tung toé thấm mi êm
xoè tay hứng giọt châu lai láng
dương mắt buồn trông phía cổng trường
có dăm con bướm lạ ... trêu hoa
rủ phấn vờn hương dấu nhạt nhoà
giữa trời thu ảm mây dâng ý
chan chứa tình trao vệt nắng sa
bỗng dưng đêm ngập dưới sương rơi
tỉnh giấc mơ rồi, mộng tả tơi
lạc loài xăm chiếm trăng sao khuyết
mưa rớt ngoài hiên
lệ đắng môi?
rồi tan giấc mộng trở về xưa
sâu quá thương đau quạnh bóng dừa
ngỡ trong tâm thức đà bôi xoá
mưa rớt,,, làm lem vệt nhớ thưa
nhất
tôi có niềm vui rất nhịp nhàng
chim sâu đúng hẹn mỗi ngày sang
múa quanh cây ớt khi ăn trái
dường để đền ơn mỗi chuyến hàng
hột ớt ăn xong “trả” lại vườn
giữ làm kỷ niệm, để chờ sương
chẳng lâu ... cây mới thi nhau mọc
vốn lẫn lời, cây ớt khỏi ương
chung quanh không có một loài sâu
khiến chủ nhân Ông khỏi phải sầu
bởi người bạn quí năng chăm sóc
trước, dỗi hờn
sau, mến lẫn nhau
tôi nghĩ đây là một mối duyên
mong sao chim khỏe mạnh bình yên
thành tâm khấn nguyện cơ may đến
công đức nầy,,, chim đủ hóa Tiên???
bỗng nhiên có một sớm sương buồn
nghẹn ngào thương tiếc mắt lệ tuôn
chú chim nghiêng ngã bên thân ớt
tình cảm nầy, muôn thuở vấn vương
tôi có niềm vui rất nhịp nhàng
chim sâu đúng hẹn mỗi ngày sang
múa quanh cây ớt khi ăn trái
dường để đền ơn mỗi chuyến hàng
hột ớt ăn xong “trả” lại vườn
giữ làm kỷ niệm, để chờ sương
chẳng lâu ... cây mới thi nhau mọc
vốn lẫn lời, cây ớt khỏi ương
chung quanh không có một loài sâu
khiến chủ nhân Ông khỏi phải sầu
bởi người bạn quí năng chăm sóc
trước, dỗi hờn
sau, mến lẫn nhau
tôi nghĩ đây là một mối duyên
mong sao chim khỏe mạnh bình yên
thành tâm khấn nguyện cơ may đến
công đức nầy,,, chim đủ hóa Tiên???
bỗng nhiên có một sớm sương buồn
nghẹn ngào thương tiếc mắt lệ tuôn
chú chim nghiêng ngã bên thân ớt
tình cảm nầy, muôn thuở vấn vương
.................................
thương, quá khứ khô gầy
thắm, tình yêu khúc ruột
gió đêm lùa rét buốt
trêu cợt khối tình xanh
đem lịch sử hiền lành
ghi chép lời trong sáng
nét diệu huyền duyên dáng
mi mắt đọng u hoài
nhung nhớ những điều hay
hận thù mây lấp kín
hóa chuyển đời toan tín
chấm dứt nỗi khổ đau
như mạch nước nằm sâu
đợi ngày thay đổi mới
DạHương chờ đêm tối
lãng mạn tỏa hương yêu
yêu non nước tiu đìu
bạo quyền mau mở dạ
thương dân nghèo vất vả
chịu ức hiếp triền miên
DạHương lắm ưu phiền
hận thù không thách thức
dùng chút hương thiết thực
cho thế giới thơm lây
để tâm sự phơi bầy
giữa nhân quyền, tội ác
...........................
Chiều buông,,, tím thẫm trong hồn
Nhớ màu mực tím giọt buồn xác xơ
Ngồi ôn kỷ niệm ... đề thơ
Dư âm từng phiến
Vu vơ lượn về
Nỗi lòng,,,
Hoang vắng chân đê
Tóc rơi sợi rối
Đam mê lạc loài
Hoa thơm giờ đã ... chân trời
Yêu đương nếm vội
Ngập ngùi muôn niên
Chiều buông tím đượm hàng hiên
Chim côi réo bạn
Diều nghiêng cánh dài
Ánh tà quyện áng mây say
Trăng non chiết bóng mộng cài sao thưa
Hoàng hôn thổn thức chưa vừa
Tàn sương bước quạnh
Đường xưa gót hồng
Tím chiều,,, chạnh nẽo mênh mông
Dường như có chút lệ lòng ướt mi
......... .................... ................. ...
sương rơi trên ngọn cỏ mành
đẹp như mắt Mẹ long lanh cõi buồn
giọt mồ hôi trán Cha tuôn
mà con như cánh vạc luôn héo nhàu
nhìn sương sớm dạ nao nao
nhớ ơn trời biển lệ trào đắng môi
tiếng chuông vang vọng xa xôi
đưa yêu dấu trở về nơi cọi nguồn
chốn xưa, xa tít dặm đường
mà Cha Mẹ đã tơ vương chỉ mành
nhớ mong, mong nhớ vòng quanh
bông hồng dâng kính
dỗ dành tâm con
ngút ngàn xa biệt nước non
giọt sương mai sớm se tròn nhớ nhung
..................................