Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

Cảm Ơn


Cảm ơn phượng vỹ hoa đầy
Cổng trường thân mến áo dài trắng lay

Ô kìa nón lá trên tay
Ngày xưa ai thả tóc mây thơm lừng

Bên hồ gió liệng tung tăng
Những nàng tiên nữ qua trường thướt tha

Rằng đây kỷ niệm KiếnHòa
Cảm ơn Thầy đã tặng quà chúng em

nkn

Trách Mưa ???


Ngưng mưa, gió chở xuân về ???
Tả tơi mưa đổ tràn trề nhớ nhung
Nhìn mưa nghĩ chuyện mông lung
Lung linh giọt nhớ,,, lệ hôn gối mềm

Mặt trời chẳng hạp ... bóng đêm
Dẫu rằng một thoáng qua thềm viếng thăm
Nhành lan thon thả ... dáng em
Mắt môi ... đắm mộng ấm êm ... vô vàn

Hay mưa che khuất nắng vàng?
Cho lan héo úa
Cho Nàng ... trách mưa ....

Mưa Cali...!!!


mưa đầu mùa,
trời Cali rét mướt
sân vườn nhà,
ngập nước, ngả nghiêng cây
nụ tường vi,
nằm run rẫy vóc thân gầy
trời u ám,
gió thét gào… xua mây xám

đã lâu rồi,
gọi hoài ... mưa không đến
Cali buồn,
vì thiếu nước bao năm
em đến đây,
cùng gió bão ghé thăm
cho đường phố núi,
cho đồi cây gãy gốc

ta không biết…
nên cười hay nên khóc
chào đón em,
hay ngoảnh mặt làm ngơ
nụ hoa hồng
đành giấu lại trong mơ
thôi vậy nhé,
cửa tương tư… khép lại !!!

Đợi Anh, Em Vẽ Chút Tình


Hòa tan bột nếp, em làm bánh
Lá chuối tươi xanh chuộng khéo tay
Thoa chút dầu ăn thêm sắc bóng
Ngò thơm em rắc dạng trưng bày

Nhưn bánh, tôm tươi trộn củ hành
Núm mèo củ sắn nhuyễn như băm
Nước tương pha ớt chen vô giữa
Trang điểm xong, ngồi đợi bóng anh

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010

BĂNG GIÁ


mảnh buồn bàng bạc điểm pha lê
nặng trĩu sương mai vướng tóc thề
thoáng vọng lăn tăn trầm tư biến
phiêu bồng hư - thiệt
khiến hôn mê

lạnh lùng nhan sắc che gương lược
diễm ảo trôi theo nét ủ mày
đây chiếc trâm cài
hương một dáng
đó vầng trong sáng
nét phù vân

hoài bảo bâng khuâng cơn lốc xoáy
héo khô tim dấy
dạ chôn vùi

ai xẻ làm đôi vành nguyệt chắn
đời phân dài ngắn
áng mây trôi

tuôn những lẻ loi mờ bản ngã
mảnh hồn băng giá
giọt sương rơi

songthhương

Hoa tím xa trôi


Hàm Luông, hoa tím xa trôi
Sắc hương nước cuộn đắp bồi bến nao?
Sau lưng còn nặng thỏi sầu
Ráng chiều ngại bóng đêm thâu kéo về

Hương dừa phơ phất hồn quê
Trải dòng thơ muộn câu thề nhớ thương
Xuồng ai trôi cõi mờ sương
Bóng trăng vàng vọt đoạn đường ... mây giăng

Hôm nay quay gót thăm làng
Hàm Luông hoa tím sang ngang lâu rồi

Âm Thầm


Buồn chi hỡi, đoạn đời cơn hiếm khó
Vượt tối tăm, quên bỏ mớ hư danh
Nhặt khổ đau xây đắp mộng trong lành
Vun trí đức, dựng thanh danh quí báu

Đem hỷ xả kết nụ thành nhân đạo
Sen nở giữa đầm đâu sá mảng bùn nhơ
Vàng, đá, hay thau,,, cũng hoen ố phai mờ
Trăng mãi sáng muôn đời .... chân lý ấy

Đời thế đấy, chẳng khoe, người chẳng thấy
Kẻ thâm trầm chín - chắn chẳng cần danh
Chuyện thị phi ai giỏi miệng ắt rành
Trời thăm thẳm, đường tu hành tự quyết

Buồn chi hỡi, giữ lòng cho tinh khiết
Giọt nắng tàn hay chiếc lá thu rơi??
Hàng cây xanh vời vợi áng mây trôi
Cô đơn đến thu về ... ôi lá đổ
Thấp sáng lửa lòng ấp yêu bao nỗi nhớ
Âm thầm đêm, chuông cầu nguyện xuyến xao