
Ngõ trước vườn sau cảnh vắng hoe
Bước vào giây phút thấy e dè
Cảnh cũ người đâu chừ im lắng
Phượng tím rơi đầy tim thắt se...
nhị anh
tiếng chân bước, qua thềm mang điệu nhớ| hãy ngược thời gian chở tôi về mưa gió cũ ngắm dáng em tình, ủ rũ mấy hàng cau ngã Ba Tháp chiều nao ấp ́ung tiếng ai chào ngây thơ quá ôi thiên đường tuổi dại đây KiếnHòa, đây chuổi ngày xưa thân ái đẹp sân trường óng ả tóc nhung đen nón lá làm duyên cùng chúng bạn hàn huyên cơn gió lén hất tung tà áo trắng cơn gió lén hôn lên làn má phấn để ai hờn tay lúng túng trao thư .................. để bây giờ ai cúi mặt làm thơ tim đau nhói đêm đề thơ suốt sáng đêm thao thức tiếc tâm hồn mộc mạc của khoảng đời nô nức tuổi yêu đương trở lại TrúcGiang một sớm gió giăng buồn kiếm chuổi ngày thơ đã đấm chìm trong ... thay đổi ....................... ôi, đứng giữa bình yên mà cõi lòng chợt rối có còn đâu nết kiều diễm khi xưa có còn đâu những khóm trúc đong đưa linh hồn cao đẹp của xứ dừa buổi trước dáng thơ ngây phượng đỏ hoe dịu dàng tha thướt đồng lúa rì rào lả lướt khoe ... xanh sông rạch êm êm ca hát khúc ân tình nay tất cả chỉ còn trong dĩ vãng nghe tiết tấu những nghẹn ngào chan chán xứ dừa xưa chôn giấu mãi tim ta emsee |


Bởi vụng đường tu ta mới tới đây
Thẹn ta ngoài tuổi sáu mươi