như e ấp kết duyên cùng dáng bước
áo dài xanh tha thướt ... chiếc khăn quàng
gió rộn rã,,, tóc mây bay óng mượt
lãng mạn lùa ... tim mấy lượt … hân hoan ...
như thích thú đuổi sang phong cách mới
siết vòng eo thon thả nét băn khoăn
chút cá tánh nhẹ nhàng xui ngóng đợi
mềm đôi môi tươi thắm tiển lời văn
em tiếp tục ngoảnh đi như giấu mặt
giữa đông người tia mắt vẫn mông lung
hơi nắng gắt mặt trời tuôn ... sức hút
cút áo đằng sau,,, xoay lệch những ... men tình
chiếc khăn quàng rớt buông che trắng ngực
bí quyết nào, hư - thực kết chung nhau
nhường lộng lẫy cổ áo đan ấm ức
dịu dàng hương cho cảm xúc dâng trào ...
như lúng túng như thẹn thùng mắc cở
áo dài xanh đang khép mở gọi mời
cho giấc ngủ chập chờn say điệu nhớ
kìa Cô Tiên,,, sao cố giấu ... làn hơi???
CQ
hỡi nàng thơ nhỏ dáng thanh thanh
tiếng nói như chim sáo đu cành
dạo khúc hoa cười thơm ngát mộng
mắt huyền linh động bóng mây xanh
lối nắng anh hong mộng chín vàng
hồn se tơ thắm trải đường sang
thôi thúc rộn ràng tim động khẽ
cơn buồn thơ cũng vẽ nên trang !!!
ơi hỡi,,, nàng thơ, nỡ lánh sao ???
đợi dứt cơn mưa nắng lẽn vào
ta nguyện xin làm anh “giữ sáo”
để người em gái giận hồi lâu ...
................................
................................
Nắng trưa đổ bóng sân trường
Có chàng thi sỹ đang tương tư nàng
Dáng xưa phượng vỹ bên đàng
Những chiều tan lớp ra hàng ăn kem
Này đây cóc ổi em thèm
Bờ hồ phẳng lặng chân thêm rụt rè
Buồn nghiêng nắng chớm sang hè
Lời tình chưa tỏ tiếng ve gợi buồn
Nhớ xưa em thích xem tuồng
Ngồi trong rạp hát mắt tuông lệ trào
Tay anh nắm chặt nôn nao
Tim kia ngưng thở xôn xao tình đầu
Giờ này em ở nơi đâu???
Bao năm xa cách âu sầu tóc sâu
Ngoài hiên rã rích mưa ngâu
Đáy tim còn khắc mãi câu chuyện này.........
Hòa Đỗ Nguyễn

Khúc ca ngày cũ đâu rồi
Bốn bề im vắng bồi hồi chẳng yên
Cuộc đời một giấc cô miên
Vịnh cành Lan tím mái hiên gió lùa !
thuỵmai
Lạnh... Vào Tim vách lá từ khi gió lạnh về
yêu đương vàng vỏ vắng ... đam mê
ký ức chừng như tro bụi phủ
bóng dài mưa đổ ướt chân quê
có những sẻ chia tìm tri kỷ
phơi hồn mộc mạc vết chim di
dấu cũ khiến xui lòng âm ỉ
cây cỏ vườn sau gợi nhớ gì?
khép nép dáng thơ vờn kỷ niệm
lòng như mở rộng cõi êm đềm
cánh nhạn tha phương tìm bóng cũ
đường quê chân đất ... lạnh ... vào tim !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Em vội vã ra đi, khi tuổi vừa năm mấy
Lá rơi buồn ve vẫy gọi thu sang
Tháng bảyVu Lan
Tháng bảy rũ màu tang
Quên vinh nhục, thăng - trầm, quên cuộc sống
Da thịt đó, với tâm hồn lắng đọng
Ngưỡng cửa đời mở rộng gởi buồn vui
Cay nghiệt hôm qua xin trả lại cho đời
Khi khối đất tả tơi vùi lấp mộ
Em mãn nguyện nhìn lủ con lớn rộ
Hạnh phúc bây giờ, xum hợp Má Ba
Đoạn đường nào cũng đến lúc chia xa
Xin đưa tiễn, Em về nơi Vĩnh Cửu
Kiếp mưu sinh, ngược xuôi đà mất thú
Thôi chẳng màng, Em nhé, chẳng màng chi
Mấy vầng thơ thay nước mắt từ ly
Run run bút chúc hương hồn ... thanh thản
emsee ( vành khăn trắng, cho em, Em Phạm Văn Minh)
Một thuở yêu người, ta làm thơ!
Thơ ta toàn dệt những mộng mơ,
Ai biết tình ta trên trang giấy
Chỉ biết làm thơ đến thẩn thờ.
Một thuở yêu người, ta lặng yên!
Suy tư không nói sầu miên miên
Một mình một góc nhìn lá rụng
Có ai biết đến nỗi niềm riêng?
Một thuở yêu người, ta yêu trăng!
Không màng bên cửa góc nhện giăng
Đêm đêm lặng ngắm vầng trăng sáng
Lòng ta ai có biết hay chăng?
Một thuở yêu người, ta yêu mưa!
Đêm khuya lặng lẽ viếng rèm thưa
Yêu tiếng mưa rơi trên mái ngói
Tưởng người yêu dấu bước nhẹ đưa.
ntkh