Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Không có Em

Không có em.,
chim buồn không hót nữa
Nắng cũng buồn
chờ đợi một cơn mưa
Đóa tường vi
nằm lặng lẽ góc vườn,
Gió thẫn thờ
đứng yên bên ngõ vắng

Không có em
ngày trôi sao quá lặng
Tiếng thời gian
chậm chậm đến chán chường
Trong nắng chiều
còn đọng chút tơ vương,
Chiều đã xuống,
ta thấy buồn hiu hắt!
Từ xa vắng
tiếng tơ lòng đã tắt?
Giữa đêm khuya,
sao có tiếng thở dài?

Không có em
tình xa không mời lại,
Giọt sương nào
rơi vỡ vụn trên tay,
Xin cho em
lại vóc dáng trang đài,
Cố che lấp
một góc trời lục diệp.

Không có em,
cánh hồng nằm thiêm thiếp
Hương ngọc lan
e ấp ở đâu rồi?
Nụ tầm xuân,
không còn ở bên tôi.

Không có em,
ta đánh vần chữ ...nhớ!

ntkh

Nghìn xa kéo về

Ta hớn hở kéo em về tuổi dại
Rủ nhau tìm thân ái của ngày thơ
Mây lướt thướt trôi sóng vổ nhẹ ven bờ
Chân khuấy nước lá gừa chu miệng thổi

Khi cao vút xạc xào bông lúa mới
Khi tuyệt vời trong trẻo tiếng chim kêu
Dáng nghiêng nghiêng soi bóng ... dừa xiêu
Hương bưởi hương cau dịu dàng sảng khoái

Nương lối gió tiếng ầu ơ của Ngoại
Ngào ngạt khoan thai thanh thoát lạ thường
Trau chuốt hài hòa thanh lịch dể thhương
Thâm thúy ca dao vững vàng độc đáo

Cũng có lúc giọng thâm trầm áo não
Điêu luyện chân truyền lộng lẫy kiêu sa
Em ơi bao kỷ niệm ngày qua
Như tơ gấm lụa nghìn xa kéo về

emsee

Trường xưa Anh đứng một mình



Dáng thơ tha thướt sân trường
Phượng khoe cánh mỏng, má vương sắc tình
Thả hồn theo nắng lung linh
Tim anh con bướm đa tình xôn xao

Bây giờ em ở phương nào
Cánh hoa ngày đó má đào kém xinh?
Trường xưa anh đứng một mình !!!
Nhớ màu phượng thắm làm thinh khóc thầm

emsee

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2008

Và Mãi Về Sau

Ờ...

Nói nhỏ em nghe...
Đêm qua anh đã mơ gì
Giữa hương hoa thoảng
anh
thầm thì điều chi

Mộng nầy
khác với thường khi
Nụ hồng thắm
có nhu mì hơn không ...

TG

VÀ MÃI MÃI VỀ SAU
emsee

rồi kể từ hôm đó
cho mãi tới hôm nay
xót thương mảnh đất gầy
lắm đọa đày tang biến

nước mắt tràn ngập biển
giọt máu đọng trong tim
sương rơi thấm gối từng đêm
tưới lên yêu dấu thơ thêm mặn nồng

hạt sương rơi, mát cánh đồng
trăng chênh chếch bóng bởi dòng mây che

kề tai nói nhỏ em nghe
đêm qua mơ thấy hoa khoe sắc hồng
mộng nầy tự chốn thinh không
nhu mì như giọt lệ lòng xôn xao
lâu rồi ngỡ đã tiêu hao
như lòng đất Mẹ dạt dào ngất ngây

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2008

Nhớ


Anh nói với em, anh thích mưa!
Thích đi lang thang trên phố thưa.
Vỉa hè đếm bước chân cô lẽ,
Đêm vắng một mình nhớ người xưa!

Anh nói với em, anh thích trăng!
Hàng trúc lơ thơ ánh trăng giăng,
Ao nước trong veo soi bóng nguyệt,
Nàng gió lướt qua sóng lăng tăng.

Anh nói với em, anh nhớ em!
Nổi nhớ chao ôi, thật êm đềm.
Biết nói làm sao cho em hiểu?
Nhìn mưa, nhìn nắng lại nhớ thêm!

ntkh
02-12-2006

ngọt ngào nỗi nhớ


lòng vẫn biết duyên tình ngang trái
trách cao xanh se ngược mối tơ
bây giờ tìm chỉ trong mơ
trái tim thổn thức ngẫn ngơ một mình

giọt mưa ngâu bàng hoàng chợt khóc
tương giang chờ rũ lệ ngàn năm
chim bay về cõi xa xăm
gởi hương cho gió đêm nằm nhớ nhau

ngọt ngào nỗi nhớ niềm đau…

ntkh
02-18-2009

Trong Ánh Mắt

Mù u mấy độ vàng lá úa
Nhớ Cái Quao những ngày đánh đủa
Nhớ Mỏ Cày áo trắng của thơ ngây
Trường Kiến Hòa xa ... dạ luống ai hoài
Những vòng xe đạp reo dài tiếng dương
Chiều về ngang bắc Hàm Luông
Giờ tan hoc.Bồi hồi ngóng đợi
Ngày tựu trường áo ai thơm mùi mới
Tóc dài buông ... gió thổi
Nón lá vội cầm tay
Làn da bánh mật hay hay ...

Hải ngoại bây giờ hơn nửa vòng trái đấ
tKiến Hòa ơi soi bóng khuất bên hồ
Phượng nở rộ, môi hồng, tô thắm đỏ
Ve si tình rộn tiếng hát reo vang

Cái Quao điu tàn
Mỏ Cày khô lúa cháy
Kiến Hòa ơi quê hương nghèo khổ ấy
Mặt trời lên trong ánh mắt em thơ

emsee