
Cảnh cũ nằm yên một góc đời
lắng lòng nghe tiếc nuối lên ngôi
ngoài kia sợi nắng còn chao đảo
kỷ niệm dâng trào ... sợ nắng rơi
thấp thoáng dư hương buồn chấn đọng
hết rồi,,, yêu dấu đã chơi vơi
nghiêng mơ để nhớ tràn qua mộng
giấc ngủ nồng thơm lệ đất trời
songthhương

Quê ngoại xã Cái quao
Có hàng me cao cao
Có dòng sông cuối chợ
Có chuông chùa thanh tao
Để anh kể em nghe
Tiếng lòng anh khe khẽ
Nhỏ nhẹ một vần thơ
Gởi về em nghe nhé
Hôm về quê thăm mộ
Trên đầu thiêu nắng đổ
Lòng chẳng chút ngại ngần
Cỏ cây trồi đất khổ
Râm ran lời chim hót
Lay động ánh xuân nồng
Lá me bừng nhảy nhót
Giữa phố chợ người đông
Lâu về thăm quê ngoại
Kiếm lại bóng hình xưa
Những buổi trưa đằm thắm
Che rợp bóng cây dừa
Mơ màng say giấc mộng
Ai cất giọng ầu ơ?
Lững lờ đưa tiếng võng
Nhịp sống và câu thơ
Nay về thăm quê lại
Sông nước chảy liên hồi
Lục bình thu cánh mỏng
Đang níu lại dòng trôi
Lênh đênh xuồng chở bóng
Màng chi nước lớn ròng
Hồn anh mờ kỷ niệm
Ôi,,, lịm tím trong lòng
Tháng năm còn ghi khắc
Hình dáng ngoại hiền xưa
Ước ngày trông thấy mặt
Lành như bóng cau dừa
NNN

Hãy thấm giùm ta giọt nước mắt tràn
Rơi rớt giữa tấm lòng điên đảo cháy
Có bồi hồi khi nửa đêm thức dậy?
Nước non nầy nghe thấy tiếng than ôi
Xích lại gần đây hòa điệu với thơ tôi
Chung một khúc tơ lòng thơm bát ngát
Thoát khỏi duyên trần hưởng trăng gió mát
Ngày bước sang sông dạ tắt đua đòi
Mượn ánh soi đời giục tiếng mưa rơi
Tiếc cái đang vui,
Ngậm ngùi thương nhớ
Mấy vần thơ trải nhịp quê hương
Rẽ lá tìm trăng lặn núp sau vườn
Thiên nhiên hỡi, xót thhương đời đơn mọn
songthhương
Đã chiu chắt những ân tình sâu đậm
Bàn tay nào rung đọng nỗi cô liêu
Băng giá hồn thơ tê tái mộng chiều
Cho chữ nhớ nằm đây chờ điệu tối
Ôi,,,
Cả niềm vui lịm rồi ... Em hỡi,,,
Ước mơ nầy góc nhớ định vùi chôn
Trăng mộng kia dành rượi mát tâm hồn
Gió cô tịch cuộng cuồng mây trong sáng
Đã xa rồi, rất xa vào quên lãng
Bóng nhạt nhòa kỷ niệm thoáng qua hiên
Còn đó tình riêng gởi miền hoang vắng
Yêu dấu quê nhà đứt đoạn buồng tim
Nên giấc mơ êm hồn nhửng mong tìm
Chút mặn ngọt gối đầu tay thấm lệ
Muốn ngậm miệng nuốt lời rên giun dế
Gởi tâm tình nhân thế khói sương tan
NNN
Tráng sĩ "què" rút ghe mấy bận
Gẫm quê nghèo lận đận chưa yên
Hẹp hòi tiếc phận thương duyên
Cậy Em dang rộng cánh Tiên hộ trì
Bia đá nguyền khắc ghi công đức
Vài bông hoa điểm rực Vườn Thi
Chút tình,,, tâm đó xá gì
Đoái trông cảnh Chị ...
Em thì gắng lên
nhất
Ôi mến làm sao lược vắt cài
Trời rung nắng quyện tóc mây bay
Băn khoăn tim ném từng hơi thở
Đây đó mà chưa chạm nắm tay
Tình xưa nhen nhóm lửa khơi mầm
Hẹn ước nhau rồi biệt mất tăm
Hay đâu duyên bén tình chưa trọn
Trăng khuyết mà sao cứ ngỡ rằm
Ta đó người đây khóc bẽ bàng
Mù sương? Hay lệ chuốc duyên tan??
Em ơi, mơ ước còn dan díu
Tơ nhện vô tình đoạn chắn ngang???
NNN
Ánh trăng ngà bâng khuâng tay bắt giữ
Tặng cho người hương sứ mượt mà duyên
Mượn cánh hoa tiên ươm sợi tóc nhung huyền
Tình ta mãi triền miên dòng thương nhớ
Đôi má hây hồng tình hoa chớm nở
Đượm màu tim rạng rỡ bóng trăng in
Cảm ơn trời sao sáng cõi hành tinh
Ngày tháng cũ vẫn hồng so bóng nước
Mượn tóc xanh kết cung tơ mà mượt
Để ngày sau cùng ru khúc nghê thường
Nắng mưa ơi đừng rạn nứt con đường
Để chiếc bóng thương cùng trăng dạ vũ
Xướng họa vần thơ gợi tình xưa cũ
Và,,,
Tấc lòng như ... vũ trụ ... đơm hoa
nhất