Sương luồng khối mộng ... sầu tuôn
Rượi buồn lên vạt tóc suông rối bời
Thinh không đợi mãi chim trời
Vừng mây xám lặng khóc người xa xưa
Nghiêng bờ tóc rũ dừa thưa
Phượng khô tiếc điệu nắng trưa ngọc ngà
Hương thơ phũ cội thông già
Tuổi hồng như đã chiều sa dốc dài
Bóng ai in nắng phương đoài
Mà dư hương cũng lạc loài ... cơn mơ
songthhương

Biết lòng ai mộng có đơm thơ
E ấp niềm riêng chạnh ước mơ
Sương mai chen ý đùa hoa thắm
Nắng sớm khêu tình ghẹo bướm ngơ
Gió thoảng khơi mào tâm mở khép
Suối reo khiêu khích tánh thờ ơ
Lãng mạn chung hòa giai điệu chớm
Tiêu điều sông nước vẽ nên thơ
CQnkn

[quote]
Ôi, cõi mộng đã phai màu đơn lẻ
Đường tương lai ai rẻ lối xa vời
Cánh chim trời lơ lửng lượn chơi vơi
Hương cỏ úa rã rời đơm tâm khảm
Giấc mộng thần tiên chìm trong ảm đạm
Và đôi chim tan hợp bởi luân hồi
Ánh nắng tuyệt vời nay bỏng cháy tim côi
Vàng thu lá cận kề hơi đất ướt
Một thoáng yêu đương vần thơ da diết
Dấu chân nào chuyên chở mối suy tư
Thả hồn theo hư ảo giữa trời hư
Mơ ước thắm điểm tô vùng tinh tú
Khi trăng khuyết mộng cũ nằm im dấu
Lúc trăng đầy vũ trụ dãi ngu ngơ
Kể từ hôm hôn ước rẻ vườn thơ
Non ngắm suối gió trăng chờ linh ứng
Trong kiếp số có thiên đường minh chứng?
Biết lòng ta đang nối mộng ... hoài mơ ....
CQnkn [/quote]
Nhớ rơi rớt vào tim cơi chất ngất
Nhớ nghẹn ngào dâng khóe mắt đau thương
cõi trời kia xa tít ... cửa Thiên đường
có nắng ấm? hoa thơm? chào Anh tới???
Nghe đơn quạnh thúc niềm riêng chới với
quấn bên lòng những sợi đắng chua cay
chút men say xui ngấn lệ tuôn dài
sao khóa được phút giây nầy ... nức nở
Tay đan lạnh ép tim vào bỡ ngỡ
đất Chúa giờ Anh mở? kết? Nhân duyên???
sáng trên cao xin rắc rải ơn thiêng
ban thêm thắm cho tình em u tối
Chiều buông thấp bẽ bàng giăng khắp lối
khoảnh sương mù mây khói vẽ nên tranh
lá vàng lay cho nuối tiếc vây quanh
ngăn vũ trụ giấc mơ lành ... ôm ấp
Chút nắng mới cho gió đừng quay quắt
để chim hiền đưa mắt tưởng mông lung
nguyện ước cùng ai dệt chữ tương phùng
lời tơ tóc gói cùng năm tháng cũ
***** Viết thay lời Chị Hương tiếc thương Anh Hóa
CQnkn
là đây u uất quyện trên ngôi
bảo ghét mà sao cứ ngậm ngùi
có lúc cãi nhau là yêu - giận
nên chi tâm trí ngả mê rồi
lửa tim bốc khói tự bao giờ
bỏ mặt quay đầu ý vẩn vơ
đơn côi giăng tím màu mong đợi
thôi thế đừng thêu những hẹn chờ
một ngày không gặp ngỡ ba năm
trỉ quẩn hồn nghiêng biệt tiếng thăm
hết giận rồi yêu, thương nhớ lạ
hận lòng mang trĩu nặng ... xa xăm
mưa tuôn cho ướt mấy ngăn sầu
nhợt nhòe mi mắt giọt mưa ngâu
gió xớt mây chia đời cao ngạo
đọng khối tình trăng sợi tóc màu
hỡi người mang lửa nhớ khêu tiêm
bóng tối đưa duyên tưởng nhớ thêm
sáng gương lặng lẽ soi hư ảo
gom hết u hoài dệt bóng đêm
dài tay đan hận oán không tên
che giấu suy tư xóa muộn phiền
xin gửi niềm riêng miền quá khứ
mai về ôn lại phút thần tiên
xa nhau nhung nhớ quyện lưng trời
nắng mới dường như gợi ánh môi
nhỏ giọt mưa nhòa lau ngấn lệ
giọt nhớ nhung xưa liệng mất rồiii !!!
...................... NNN
Lưa thưa mấy sợi tơ trời
Xuyên qua khóe mắt
Tuyệt vời ... đong đưa
Ai đời nắng lại hôn mưa
Cơn mơ bất chợt
Từ xưa kéo về
Bâng khuâng gió quyện câu thề
Lao xao một mớ
Đam mê cuộn tròn
Thơm nồng mấy hạt mưa thon
Long lanh ... trong sáng
Se tròn yêu đương
Xinh tươi như đóa Vô Thường
Bắc qua lối mộng
Yêu đương ngọc ngà
Mưa vương trên má trên da
Giật mình,,,
Tôi thấy luồn qua kẽ đời
Lơ thơ ... Mấy sợi ... Tơ Trời
CQnkn
Phương đó anh về nhiều mây ... nắng xám
Xám hẹn thề xám kỷ niệm khôn nguôi
Phương đó không vui chân bước ngậm ngùi
Dù thương mến bồi hồi giăng lối cỏ
Có chiếc ghe nằm buồn ôm bến nhỏ
Tưởng đến người đi biền biệt phương trời
Sông cứ lẵng lờ trôi
Lục bình xuôi nước rẻ
Dửng dưng nhìn, lòng say cơn biến hóa
Nỗi tiếc thương đang đầy đọa tâm can
Yêu đương quyện ngút ngàn
Ráng chiều cô đơn ngả
Phương đó bây giờ gió thôi không lơi lả
Áo trắng quên bay êm ả vướng thân gầy
Phương đó bây giờ bóng chẳng còn say
Đời hai mảnh lá vàng quay quắt nhớ
CQnkn