
lặng lẽ Hàm Luông quạnh quẽ chiều
dòng sông xuôi ngược sóng tiêu diêu
nhấp nhô nước chảy vờn muôn phía
một khoảnh thời gian lộng tiếng triều
trĩu nặng lòng son hạt cát sa
vòng tay đan gió ấm san hà
âm thầm một trái tim son sắc
chuông trống chan hòa vọng tiếng xa
cây lá muôn đời đợi gió đưa
phà thưa mong khách lúc ban trưa
sông xanh mỗi bận hồn vương vấn
một khoảng cù lao lộng bóng dừa
mưa Minh thư thả ướt đôi bờ
nhuộm ráng hoàng hôn lặng lẽ mơ
huyền thoại chân người khai đất ấm
phương Nam trầm bổng sóng đùa thơ
ngọn gió mang theo vạn ý tình
dòng sông soi ngọn lửa bình minh
vung tay, dang cả bờ vai rộng
xây cõi thiên, thành một cảnh linh
nhất anh
an lành kín cả không gian
gió mơn lành lạnh
tay choàng kết thân
vào nơi đất Phật tìm chân (*)
hoa vô ưu rụng rớt gần ... bên ta
nhạc trời riu rít chim ca
lung linh trắng hạt mưa sa áo người
vi vu gió liệng chơi vơi
thênh thang cảnh đẹp cơ ngơi sửa mình
tâm lành nhẹ bổng không thinh
cánh hoa hé nụ cung nghinh gọi mời
trang nghiêm huyền diệu thảnh thơi
quỳnh hương thư thả giữa trời đêm vui
ta bà tơi tả ngược xuôi
thiên thu một cõi
tuyệt vời tâm ta
Buồn - Vui ... Một Thoáng Quỳnh Hoa
nhất anh
(*)chân không
Lối chiều, như chợt tím bâng quơ
Chợt nhớ yêu xưa
Chợt thẫn thờ
Chao ôi âm hưởng ngày xưa cũ
Khẽ chạm vào tim
Đọng cõi mơ
Đậm tình chi lắm, Hỡi thi nhân
Gió thoảng hương sa giọt trắng ngần
Ý hẹn mưa về giăng kín lối
Vần thơ chợt tới giữa ... bâng khuâng
Có cuộc tình nào say ... ngủ yên
Vườn hoa mong đón bóng chim quyên
Thư riêng tay gói người chưa mở
Khẽ lắc đầu thôi, lặng ... đứng ... yên
Tím cũ lơ thơ dệt ráng trời
Bước về cô quạnh trải chơi vơi
Không gian gió "bấc" vờn theo lối
Động chút men đời
Giọt đắng rơi
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
nhất anh

Nhìn nhau ngờ ngợ mắt tròn
Sững sờ giây lát
Hỏi, còn nhớ không?
Cắn môi che dấu ... rưng tròng
Cái thương, cái giận, ghét hờn,,, vu vơ
Kìa bao kỷ niệm chưa mờ
Ngộ ghê, em hả?
Đâu ngờ, phải không???
......................
Đón em Trời điểm tang bồng
Chiếu qua mấy nụ sen hồng sáng trưng
Lặng yên gió ngủ bên rừng
Đóa hoa sen trắng
Lá rưng rưng cười
Trái tim se sắc ngậm ngùi
Tâm tư giờ cũng lưng trời lắc lư
Xa nhau, dầy những trang thư?
Vẽ xinh nét mặt
Vẽ dư nét vừa
Vụn về cử chỉ trao - đưa
Bấy giờ cuộc sống chiều mưa ... trễ tràng
Sắc se ... tim nhói ... ngỡ ngàng
Đăm chiêu, tay đếm rộn ràng đắng cay
Thiệt tình, thấu cả lòng ai
Nét môi cười nụ
Nét mày ngó quanh
Con đom đóm lửa tranh giành
Góp trong keo nhỏ hợp thành dạ quang
Bao lâu mối cảm nhịp nhàng
Cuộc đời như đã ... vô vàn hồn nhiên
Bến đời, đâu cảnh an nhiên
Bây giờ đom đóm hóa Tiên lên trời
Ngó nhau dạ cứ bồi hồiiiiiiii
songthhương
mưa ngâu đánh giấc muộn màng
giọt loang loang đổ
giọt tràn ... rót sa
mưa tuôn về nhớ đậm đà
bằng lăng tím rụng
hiên nhà sáng trưng
chị Hằng khoe bóng dửng dưng
du dương trầm bổng ngập ngừng mái tôn
gió khuya cuộn nhớ qua hồn
bằng lăng lộng gió ... môi hôn nghẹn ngào
đáy lòng thổn thức lời trao
gió đưa vời tận phương nào ... hỡi mưa
chiếc mành trở gió ... đong đưa
CQnkn
vào đây nắng, mang biếc xanh của lá
chở ước mơ, ta gởi bước giang hồ
vọng quê nhà giữa nhộn nhịp thành đô
lòng lữ khách hải hồ ... thương xóm nhỏ
nhìn vạt nắng dịu dàng hôn lá cỏ
quyết dừng chân hong ấm lạnh quê hương
khói nhà ai mây quyến luyến chiều buông
đêm khép mộng ... số, duyên ... buồn phảng phất
ước về đây gửi nồng hơi của đất
của đêm trăng bông bưởi ngạt ngào thơm
chiếc xuồng con chở người ra chợ sớm
bữa cơm nghèo khói tỏa ... ngát canh rau
chiếc cầu vồng ai bắc lửng lơ cao
vào đây nắng, vườn sau em đón đợi
nhất anh
Giọt nắng vàng luồn ngang phiến cỏ
Em ... nhìn ta ...
Sóng bủa dâng ... triều
Bên bờ gió liệng lau xiêu
Dài tay đan những khúc chiều giăng mây
Tím và ta cùng xây mộng đắm
Con bướm nào chạnh ngắm yêu xanh
Vành khuyên tức giận rung cành
Giật mình,
Giương mắt biếc long lanh hờn
Vòng tay xiết,
Cỏ vờn mộng chuyển
Lắng dại khờ tím quyện mê say
Thăng hoa nắng dệt mơ dầy
Mềm môi uống nụ thơ ngây ... ngọt ngào
songthhương