mưa rơi kỷ niệm âm thầm ướt
nắng chiếu keo sơn khắn khít tình
ba mươi năm lẻ tương phùng vắng
đóm lửa tình yêu đậm ... nét xinh
tình em hoa bưởi thơm màu trắng
đón gió trầu cau rụng trước sân
lủ bướm nhởn nhơ vờn cánh nắng
bầy ong bay lượn khóm hoa gần
ở đây lối nhỏ ân tình thắm
trầu cau thương nhớ mặn nồng cay
đám lúa đong đưa lời yên ấm
anh về cho chén rượu thêm say
ở đây chinh chiến từng thân thiết
ngày ấy cây rừng loang vết bom
áo trắng học trò bay tiển biệt
mà sao mắt lệ ứa mi thơm
mưa ơi, giá lạnh âm thầm lướt
sợi nắng hằng mong đón gió lành
tim non rên xiết tình non nước
em chốn nầy mơ chuyện mái tranh
anh về cho gió xưa xoay lại
rực rỡ trời trong ánh nắng vàng
làng thôn ngan ngát hương cây trái
cho tóc già nua ngọn gió lay ... ...

Một lần tôi trộm ngó người
Để tim rung động ước lời trăm năm
Để lòng thhương nhớ âm thầm
Đêm ngày tơ tưởng xa xăm mơ màng
Trách người sao nỡ liếc ngang
Cây si bỏ lại cưu mang trọn đời
Người ơi, chỉ một lần thôi
Nhớ nhung ánh mắt vạn lời tương tư
đêm nghiêng,
nghiêng bóng Cung Hằng
tim nghe chan chứa
yêu trăng dạt dào
trăng rằm mười sáu ... treo cao
em vừa hé nụ hoa đào chớm xuân
trăng nhìn Em
em luống ... thẹn thùng
dường trong ánh mắt thoáng mừng, thấy anh
nghĩ gì đây, Em
xin đừng chối quanh
hãy cho anh biết kẻo anh phập phồng
chưa chi ngực đã đánh thùng
đến chi, hôn chiếc má hồng hây hây
tình trăng rộn rã mê say
anh đem vẽ vội - tim gây giấc nồng
vẽ tim, trên cánh thiệp hồng
có ông trăng sáng - tắm giòng suối mơ

sóng biển xô nhanh
bọt trắng trào
thuyền con lướt gió tợ rồng chao
khung trời xanh thẳm viền mây trắng
bờ bến tự do mộng ước cao
nhấp nhô bọt nước sáng trùng khơi
một bầy cá lớn rượt theo đuôi
trông lâu - lòng rớt
mòn hy vọng
một chiếc thuyền vui
đợi cứu người
người xốn xao lòng không gắng đợi
tranh nhau lên trước chiếc - thuyền cơi
đánh úp bao người rơi giữa biển
một nửa còn nguyên
nửa chết rồi
Người đã đi rồi
Thơ cũng trôi
Bút khô
Giấy mỏng tặng ai rồi
Mùa Giáng Sinh về thơ lạnh giá
Hết rồi
Xuân, gối mộng đơn côi
Chiếc lá chao nghiêng nghẹn tiếng chào
Con đường lặng lẽ đếm trăng sao
Vườn thơ thhương nhớ thơ xưa lắm
Một góc tim sâu
Vạn mối sầu
Người đã xa rồi thơ rất thưa
Bút khô giấy lạ viết chưa vừa ..............
songthhương hai nắm tay ghì
trái tim chung một tà huy muộn màng
gót hài ai xé không gian ???
trăng khuya âu bỗng như đang rọi buồn
bao giờ xóa sạch yêu đương
đưa tay vuốt mặt vấn vương lụn dần
nẻo xa người có bâng khuâng ?
để ta thắp nén hương lần khói chung
mù sương mang giấu lao lung
người ơi giữ chặt tình chung hẹn hò
nơi đây tình vẫn đầy tro
buồn vui ấm lạnh dặn dò nhớ thương
chập chùng hai nẻo songthhương
tự tình ta ngắm chung nguồn suối mơ
đam mê bóng Cuội luôn chờ
chờ mây mang chút tình hơ, ấm tình
Chữ i-tờ do nhiều dấu chấm……..
Nối với nhau chầm chậm lúc đồ
Thêm nhiều, nét điểm, nét tô
Giấy kia sẽ rách, vết đồ sẽ loang
Khổ đau: những nỗi buồn ghép lại
Nhắc chi nhiều, nhớ mãi thêm đau
Càng đồ nét lại càng sâu
Tâm tư trĩu nặng, buồn đau ích gì?
Xin hãy giữ lấy câu buông xả
Trở về tâm, với cả nụ cười
Niết bàn, hạnh phúc - đây rồi
Yêu thương nhân loại, giúp người ... sẽ vui