Thênh thang nhạn trắng tung trời
Trăm năm cò mượn mảnh đời quạnh hiu
Mục đồng say những tiếng tiêu
Xuồng neo bến quạnh
Gió trêu má hồng
Đò ngang đợi nước xuôi dòng
Lau thưa đợi sóng xua từng tiếng quen
Không gian đợi đớm khêu đèn
Mong người ru lại giọng kèn buổi nao
Sớm mai chợ sẽ lao xao
Hồn nhiên khung cảnh
Nói chào huyên thiên
Người quê vốn dỉ hồn nhiên
Hương quê tỏa mối tình riêng đậm đà
Bỗng ai nhắc chuyện quê nhà
Mưa rơi lất phất hồn sa cõi sầu ...
Ráng chiều gợi nhớ quê hương **
Buồn thương xin gởi vấn vương cho đời!
Khao Khát
trời thưa đợi áng mây trôi
xa trông vời vợi chiều rơi ... nắng tàn
bước chân - điệu trúc nhịp nhàng
hiệp cùng gió quyện mây đan cảnh tình
trâu nằm trũng nước im thinh
mơ vì sao viếng lung linh mắt ngời
hoa dạ lý hẹn sương rơi
cõi bình yên có xa vời lắm chăng ???
thuyền con khua nước đêm trăng
cùng lau vũ điệu bóng hằng khoe duyên
viễn du khao khát trời tiên
ngoài kia mấy giọt sương viền lá hoa
buồn thhương khát cảnh quê nhà .... ....
giấu sương,,, thôi đọng chi sầu!!!
lần theo vết cỏ về đâu bóng đời
một màu xanh biếc rạng ngời
thiên nhiên hiễn hiện
hoa rơi cuối đường
ánh đêm soi sáng nhành dương
có hay hư ảo vô thường sóng tan
mai về bất hạnh cùng mang
tâm không vướng bận
gió ngàn trêu hoa
hạc bay về cõi quan hà
có mang lạnh lẽo quê nhà ... hắt hiu
có mang trống vắng tiêu điều
buồn vui phảng phất pha chiều tha hương
CQ
em khoe sắc giữa trời trưa nắng ác
bãi cát vàng sa mạc chẳng người qua
tấc dạ đơm thơm đầỳ trong nhựa sống
mùa hạ khô khan xiêm áo vẫn lượt là
gió mãnh liệt gió tuôn ngàn giận dữ
em cúi đầu, em niệm chữ Nam Mô
tâm hồn em lặng núp dưới ... hư vô
niềm đau nhỏ gởi lòng lo muông thú
em biết sợ giá mùa đông cay cú
sẳn đợi chờ hơi ấm giữ tâm thiền
cực khổ lâu rồi chuẩn bị riết nên quen
cay khoé mắt dặn lòng không thể khóc
cũng có lắm lần người gọi em ngu ngốc
nét hằn đau trên xác vẫn yêu đời
bên cạnh người còn lắm nỗi sục sôi
đứng giữa cuộc ... cút côi rồi ... nghiệt ngã
vẫn tô thắm lượt là trong hốc đá
sóng chập chùng tung hê làn khói trắng
tâm tư đang mặn đắng giữa buồn vui
đâu đây nghe tiếng réo gọi liên hồi
kỷ niệm tắt, dắt nhau ... tầm ... hy vọng
vùng biển động dấn thân cầu sự sống
vần vũ bao la đoàn hoa sóng lênh đênh
đã biết ra đi nghĩa Mẹ khó mong đền
thầm mong ước ghép “tên” cùng mai hậu
Xám mây nắng quạnh hiu về
Chiều nghiêng gió gợn tóc thề lắc lay
Chim còn đứng mỏi trông ai
Ngoài kia sóng biển lấp hai khung trời
Xám mây bão lộng che đời
Lạc dòng lá cỏ mồ côi nhớ nguồn
Đưa tay hứng giọt mù sương
Còn chi em hỡi, lệ tuôn lấp rồi
Vành khăn tang trắng chơi vơi
cứ mãi phiêu bồng theo cuộc sống
lòng đau khi nghĩ đến quê nhà
ơn núi tình sông ... bờ ruộng nhỏ
dưởng dục chưa đền nghĩa Mẹ Cha
đêm đến nằm đây đếm lạnh lùng
nguyện cùng mưa gió chuyện tình chung
cho những nghẹn ngào thơ thẩn bước
buồn rơi theo mấy điệu chuông rung
ta muốn cùng mây lượn cõi bồng
tai ương vận nước gửi trời mông
cùng thu buông lá vàng trêu lạnh
ru ngủ thời gian ngọn gió đồng
tim lòng se thắt chạnh quê hương
mưa rớt vào thơ âu yếm tuôn
văng vẳng chim kêu lời cứu khổ
còn đây giọt nhớ giữa tim buồn ....
nkn