Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Nhớ Hoài !!!


em đứng bên trường
mân mê chùm phượng đỏ
bờ mi cong mùa hạ nhỏ … mưa sầu !!!
áo trắng buồn hiu thắm màu lưu luyến
tóc buông dài xao xuyến
quyện vào nhau

buổi sáng hôm nao
còn hồn nhiên bắt nắng
guốc mộc dịu dàng chân bước nhẹ khoan thai
nao nức hồn ai
từng nhịp khẽ len vào tai ... thấy lạ
lối vào đời ... chia xa ... lòng thương nhớ quá

hạ ướm buồn mình cũng thấy đau lây
tặng ai cánh phượng đỏ hây hây
giấc mơ hoa của "hôm nay" ... ... nhớ hoài .... nhất anh


::::: Bàng Hoàng :::::

thơm nồng giấc ngủ hôm nay
cơn mơ rơi giữa hồn say ... ... nhớ hoài

nắng trong mây gom đầy cặp xách
chút tình riêng trong sạch ... mãi vương

một lần con ngựa qua truông
một lần đi lính trễ đường tơ duyên *****

tranh xinh giữ mối thêu viền
em quay gót để ưu phiền tiếng ve
hè đi cho lá vàng hoe
thu về thơ rụng vuốt ve vệt sầu

tựu trường,,, lá thay màu nhung nhớ
tháng ngày qua sách vở mong quên
trống trường giục giã kêu tên
gặp nhau trong giấc mơ tiên .... bàng hoàng

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

LỜI RU


Ngân nga tiếng ru hời
Dấu nhọc nhằn vất vả
Lòng Mẹ là biển cả
Là những đóa hoa tươi

Tâm hồn Mẹ sáng ngời
Hơn cả vầng trăng sáng
Mẹ chẳng hề ngao ngán
Tình Mẹ ấm vành nôi

Đây những tiếng ru hời
Con khắc vào tâm khảm
Mẹ vui đời thanh đạm
Mong con sớm nên người

Con mạnh khỏe Mẹ vui
Quên nhọc nhằn gian khổ
Nỗi niềm riêng thố lộ
Nhịp nhàng tiếng võng đưa

Con hãy sống cho vừa
Với tình yêu nhân thế .....

NHỚ NGƯỜI ĐI

Sương mù phủ lối vào thu
Bước chân kỷ niệm
Hoang vu ngát hồn
Mây trôi
Gió nghẹn Tim mòn
Con đường ngập lá
Sương còn hoen mi
Thời gian
Chôn bóng người đi
Tay xua vạt nắng
Tay ghì giọt mưa

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

Giấu Rồi !!!

Cao thấp hơn thua uổng kiếp người
Phù du sớm nở tối tàn thôi
Nhìn xem chiếc lá mùa thu ấy
Thân xác nhòa chung cát bụi rồi

Giọt sương tươi thắm nắng ân tình
Thu về lá úa chuyện mình xa xưa
Lệ sầu - kỷ niệm đong đưa
Bài thơ mực tím thấm mưa ướt nhòa

Trường xưa giờ chẳng KiếnHòa
Hồ xưa in bóng người ta giấu rồi !!! !!!

Mộng Ngoan


Nghe như êm ái ngược dòng
Cùng bầy én lượn bế bồng nắng xuân
Líu lo mơ mộng bâng khuâng
Khuôn viên lớp học trong ngần ước mơ

Bụi phấn quấn quít dệt thơ
Thơ vương tóc rối thẩn thờ nhịp tim
Cây si thỏ thẻ nổi niềm
Chờ trăng nghiêng bóng bên thềm đợi tin

Bên song gió lén tỏ tình
Đan mây trung hậu in hình người thương
"Trong lành nguyệt quế trả hương "

Diều hoa tung cánh phố phường nhởn nhơ
Cãm hoài tóc mẹ bạc phơ
Lời ru ngào ngọt ầu ơ diệu huyền ………. Lưu thị Chiêu

::::::::::::::::::::::::::::::::::

Từ bốn phương én liệng về chốn cũ
Tạo mùa xuân lòng ấp ủ bao năm
Cho trần gian đầm ấm những tin mừng
Nước Nam rực rỡ ánh thơ lan rộng tỏa

Nắng bình minh sáng tươi màu lá cỏ
Bên vệ đường hoa cúc nở trắng vàng
Những mầm non đầy sinh khí tươi non
Gió dịu mát cảnh thiên nhiên bát ngát

Đó Quê Mẹ góp bàn tay tự thoát
Đây dòng sông mộc mạc đất phù sa
Chim hót líu lo gia súc ... thuận hòa
Trời thu êm ả cửa nhà ViệtNam

Lều tranh ẻo lả khói lam

Ầu ơ bé ngủ giấc hiền ... mộng ngoan

:::::::::::: Giấu :::::::::::

lao xao nhành lá đong đưa
lời vu vơ gởi gió mưa thẹn cùng
tim nghe sóng dậy bão bùng
vô tư phấn trắng lem vùng mộng mơ

chỉ là sợi nắng giăng tơ
cũng se nên những vần thơ gợi tình
lững lơ hồn nghĩ đến “mình”
si mê thêm những hương trinh úa nhàu

tay run bụi phấn tươi màu
rắc lên trên khối tình đầu ngu ngơ
âm thầm mực tím đề thơ
nữa mai xa ngút bến bờ linh đinh
trong tim còn giấu ... giọt tình

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

Dậy NHớ

Dòng thương nhớ xuôi về dĩ vãng
Gió HàmLuông thanh thản ... chiều buông
Chân lữ khách bụi trần trĩu nặng
Mỏcày ơi nước chẳng xa nguồn

Bao nhiêu đất phù sa vướng lại
Bao nhiêu thuyền ra biển phiêu lưu
Bến HàmLuông vẫn hoài nước chảy
Tóc thề xưa tay vuốt sầu ưu

Từ chân bước thuyền hoa buổi đó
Tĩnh lòng trong khuôn ngõ ... thị phi
Đương nhiên bóng cũ nằm tim nhỏ
Thân xác giờ đây có nghĩa gì

Đêm vắng vẻ mơ về quá khứ
Vàm CáiQuao sông dữ nước đầy
Chim chắp cánh mệt từ viễn xứ
Kỷ niệm nầy muôn thuở sao phai

Bắc HàmLuông một ngày bỗng thấy
Ngỡ lâu rồi chẳng mấy xôn xao
Dòng nước cũ sóng khơi nhớ dậy
Hồn bâng khuâng tim ấy nghẹn ngào